丈人博陵王名家,怜我总角称才华。华州留语晓至暮,
zhàng rén bó líng wáng míng jiā , lián wǒ zǒng jiǎo chēng cái huá 。 huá zhōu liú yǔ xiǎo zhì mù ,
仲子延岳年十六,面如白玉欹乌纱。其弟炳章犹两丱,
zhòng zi yán yuè nián shí liù , miàn rú bái yù yī wū shā 。 qí dì bǐng zhāng yóu liǎng guàn ,
府中从事杜与李,麟角虎翅相过摩。清词孤韵有歌响,
fǔ zhōng cóng shì dù yǔ lǐ , lín jiǎo hǔ chì xiāng guò mó 。 qīng cí gū yùn yǒu gē xiǎng ,
时禽得伴戏新木,其声尖咽如鸣梭。公时载酒领从事,
shí qín dé bàn xì xīn mù , qí shēng jiān yàn rú míng suō 。 gōng shí zài jiǔ lǐng cóng shì ,
面热脚掉互登陟,青云表柱白云崖。一百八句在贝叶,
miàn rè jiǎo diào hù dēng zhì , qīng yún biǎo zhù bái yún yá 。 yì bǎi bā jù zài bèi yè ,
公时受诏镇东鲁,遣我草诏随车牙。顾我下笔即千字,
gōng shí shòu zhào zhèn dōng lǔ , qiǎn wǒ cǎo zhào suí chē yá 。 gù wǒ xià bǐ jí qiān zì ,
五月至止六月病,遽颓泰山惊逝波。明年徒步吊京国,
wǔ yuè zhì zhǐ liù yuè bìng , jù tuí tài shān jīng shì bō 。 míng nián tú bù diào jīng guó ,
古人常叹知己少,况我沦贱艰虞多。如公之德世一二,
gǔ rén cháng tàn zhī jǐ shǎo , kuàng wǒ lún jiàn jiān yú duō 。 rú gōng zhī dé shì yī èr ,