麟角凤觜世莫识,煎胶续弦奇自见。尚看王生抱此怀,
lín jiǎo fèng zuǐ shì mò shí , jiān jiāo xù xián qí zì jiàn 。 shàng kàn wáng shēng bào cǐ huái ,
酷见冻馁不足耻,多病沈年苦无健。王生怪我颜色恶,
kù jiàn dòng něi bù zú chǐ , duō bìng shěn nián kǔ wú jiàn 。 wáng shēng guài wǒ yán sè è ,
头白眼暗坐有胝,肉黄皮皱命如线。惟生哀我未平复,
tóu bái yǎn àn zuò yǒu zhī , ròu huáng pí zhòu mìng rú xiàn 。 wéi shēng āi wǒ wèi píng fù ,
长安冬菹酸且绿,金城土酥静如练。兼求富豪且割鲜,
cháng ān dōng jū suān qiě lǜ , jīn chéng tǔ sū jìng rú liàn 。 jiān qiú fù háo qiě gē xiān ,
老马为驹信不虚,当时得意况深眷。但使残年饱吃饭,
lǎo mǎ wèi jū xìn bù xū , dāng shí dé yì kuàng shēn juàn 。 dàn shǐ cán nián bǎo chī fàn ,