初离蜀道心将碎,离恨绵绵。
chū lí shǔ dào xīn jiāng suì , lí hèn mián mián 。
春日如年,马上时时闻杜鹃。
chūn rì rú nián , mǎ shàng shí shí wén dù juān 。
三千宫女皆花貌,妾最婵娟。
sān qiān gōng nǚ jiē huā mào , qiè zuì chán juān 。
此去朝天,只恐君王宠爱偏。
cǐ qù cháo tiān , zhǐ kǒng jūn wáng chǒng ài piān 。
(见《能改斋漫录》卷十六。
( jiàn 《 néng gǎi zhāi màn lù 》 juǎn shí liù 。
)(按:《全唐诗》卷八九九仅收此词之上半阙。
)( àn :《 quán táng shī 》 juǎn bā jiǔ jiǔ jǐn shōu cǐ cí zhī shàng bàn quē 。
一说后半片为后人补作。
yī shuō hòu bàn piàn wèi hòu rén bǔ zuò 。