重阳不忍上高楼,寒菊年年照暮秋。万叠故山云总隔,
chóng yáng bù rěn shàng gāo lóu , hán jú nián nián zhào mù qiū 。 wàn dié gù shān yún zǒng gé ,
归计未成年渐老,茱萸羞戴雪霜头。
guī jì wèi chéng nián jiàn lǎo , zhū yú xiū dài xuě shuāng tóu 。
载花乘酒上高山,四望秋空八极宽。蜀国江山存不得,
zài huā chéng jiǔ shàng gāo shān , sì wàng qiū kōng bā jí kuān 。 shǔ guó jiāng shān cún bù dé ,
独对斜阳更惆怅,锦江东注似波澜。
dú duì xié yáng gèng chóu chàng , jǐn jiāng dōng zhù shì bō lán 。