我行空碛,见沙之磷磷,与草之幂幂,半没胡儿磨剑石。
wǒ xíng kōng qì , jiàn shā zhī lín lín , yǔ cǎo zhī mì mì , bàn méi hú ér mó jiàn shí 。
当时洗剑血成川,至今草与沙皆赤。我因扣石问以言,
dāng shí xǐ jiàn xuè chéng chuān , zhì jīn cǎo yǔ shā jiē chì 。 wǒ yīn kòu shí wèn yǐ yán ,
请君先问湘江水,然我此恨乃可论。秦亡汉绝三十国,
qǐng jūn xiān wèn xiāng jiāng shuǐ , rán wǒ cǐ hèn nǎi kě lùn 。 qín wáng hàn jué sān shí guó ,
为之弹剑作哀吟,风沙四起云沉沉。满营战马嘶欲尽,
wèi zhī dàn jiàn zuò āi yín , fēng shā sì qǐ yún chén chén 。 mǎn yíng zhàn mǎ sī yù jǐn ,
年移代去感精魂,空山月暗闻鼙鼓。秦坑赵卒四十万,
nián yí dài qù gǎn jīng hún , kōng shān yuè àn wén pí gǔ 。 qín kēng zhào zú sì shí wàn ,
韩公三城断胡路,汉甲百万屯边秋。乃分司空授朔土,
hán gōng sān chéng duàn hú lù , hàn jiǎ bǎi wàn tún biān qiū 。 nǎi fēn sī kōng shòu shuò tǔ ,
殇为魂兮,可以归还故乡些;沙场地无人兮,
shāng wèi hún xī , kě yǐ guī huán gù xiāng xiē ; shā chǎng dì wú rén xī ,