烟雨楼台渐晦冥,锦江澄碧浪花平。卞和未雪荆山耻,
yān yǔ lóu tái jiàn huì míng , jǐn jiāng chéng bì làng huā píng 。 biàn hé wèi xuě jīng shān chǐ ,
登高欲继离骚咏,魂断愁深写不成。
dēng gāo yù jì lí sāo yǒng , hún duàn chóu shēn xiě bù chéng 。
边郡荒凉悲且歌,故园迢递隔烟波。琴声背俗终如是,
biān jùn huāng liáng bēi qiě gē , gù yuán tiáo dì gé yān bō 。 qín shēng bèi sú zhōng rú shì ,
北山更有移文者,白首无尘归去么。
běi shān gèng yǒu yí wén zhě , bái shǒu wú chén guī qù me 。
莫嗔阮氏哭途穷,万代深沈恨亦同。瑞玉岂知将抵鹊,
mò chēn ruǎn shì kū tú qióng , wàn dài shēn shěn hèn yì tóng 。 ruì yù qǐ zhī jiāng dǐ què ,
独倚郡楼无限意,满江烟雨正冥蒙。
dú yǐ jùn lóu wú xiàn yì , mǎn jiāng yān yǔ zhèng míng méng 。