三见咸阳哭李斯,一归东海十成期。
sān jiàn xián yáng kū lǐ sī , yī guī dōng hǎi shí chéng qī 。
毋论启事人堪笑,忽得除书已亦疑。
wú lùn qǐ shì rén kān xiào , hū dé chú shū yǐ yì yí 。
野性云霄终自浅,主恩天地欲谁私。
yě xìng yún xiāo zhōng zì qiǎn , zhǔ ēn tiān dì yù shuí sī 。
纵令伏枥雄心在,犹忆羊肠踠足时。
zòng lìng fú lì xióng xīn zài , yóu yì yáng cháng wǎn zú shí 。