魏延及杨仪,两人蜀俊乂。
wèi yán jí yáng yí , liǎng rén shǔ jùn yì 。
各怀专妒心,曲直竟谁在。
gè huái zhuān dù xīn , qū zhí jìng shuí zài 。
孔明惜其才,未尝辄偏废。
kǒng míng xī qí cái , wèi cháng zhé piān fèi 。
渭南反旆归,师在千里外。
wèi nán fǎn pèi guī , shī zài qiān lǐ wài 。
朝臣意左右,魏为杨所害。
cháo chén yì zuǒ yòu , wèi wèi yáng suǒ hài 。
杨亦不得死,晚用姜维辈。
yáng yì bù dé sǐ , wǎn yòng jiāng wéi bèi 。
蜀竟以是亡,束手付邓艾。
shǔ jìng yǐ shì wáng , shù shǒu fù dèng ài 。
艾复矜其功,受制于钟会。
ài fù jīn qí gōng , shòu zhì yú zhōng huì 。
四人共一律,皆以专妒败。
sì rén gòng yī lǜ , jiē yǐ zhuān dù bài 。
家国莫不然,呜呼可为戒。
jiā guó mò bù rán , wū hū kě wèi jiè 。