竹杖芒鞋度断冈,崎岖小径绕寒塘。
zhú zhàng máng xié dù duàn gāng , qí qū xiǎo jìng rào hán táng 。
野梅照水初含白,山菊支霜未委黄。
yě méi zhào shuǐ chū hán bái , shān jú zhī shuāng wèi wěi huáng 。
对景每番成感慨,把杯几度放疏狂。
duì jǐng měi fān chéng gǎn kǎi , bǎ bēi jǐ dù fàng shū kuáng 。
此生但只安吾分,无辱无荣寿且康。
cǐ shēng dàn zhǐ ān wú fēn , wú rǔ wú róng shòu qiě kāng 。