汉代多豪族,恩深益骄逸。走马踏杀人,街吏不敢诘。
hàn dài duō háo zú , ēn shēn yì jiāo yì 。 zǒu mǎ tà shā rén , jiē lì bù gǎn jí 。
红楼宴青春,数里望云蔚。金缸焰胜昼,不畏落晖疾。
hóng lóu yàn qīng chūn , shù lǐ wàng yún wèi 。 jīn gāng yàn shèng zhòu , bù wèi luò huī jí 。
美人尽如月,南威莫能匹。芙蓉自天来,不向水中出。
měi rén jǐn rú yuè , nán wēi mò néng pǐ 。 fú róng zì tiān lái , bù xiàng shuǐ zhōng chū 。
飞琼奏云和,碧箫吹凤质。唯恨鲁阳死,无人驻白日。
fēi qióng zòu yún hé , bì xiāo chuī fèng zhì 。 wéi hèn lǔ yáng sǐ , wú rén zhù bái rì 。
花树出墙头,花里谁家楼。一行书不读,身封万户侯。
huā shù chū qiáng tóu , huā lǐ shuí jiā lóu 。 yī xíng shū bù dú , shēn fēng wàn hù hóu 。
美人楼上歌,不是古凉州。
měi rén lóu shàng gē , bú shì gǔ liáng zhōu 。