昔有佳人公孙氏,一舞剑气动四方。观者如山色沮丧,
xī yǒu jiā rén gōng sūn shì , yī wǔ jiàn qì dòng sì fāng 。 guān zhě rú shān sè jǔ sàng ,
来如雷霆收震怒,罢如江海凝清光。绛唇珠袖两寂寞,
lái rú léi tíng shōu zhèn nù , bà rú jiāng hǎi níng qīng guāng 。 jiàng chún zhū xiù liǎng jì mò ,
与余问答既有以,感时抚事增惋伤。先帝侍女八千人,
yǔ yú wèn dá jì yǒu yǐ , gǎn shí fǔ shì zēng wǎn shāng 。 xiān dì shì nǚ bā qiān rén ,
梨园子弟散如烟,女乐余姿映寒日。金粟堆南木已拱,
lí yuán zǐ dì sàn rú yān , nǚ lè yú zī yìng hán rì 。 jīn sù duī nán mù yǐ gǒng ,
老夫不知其所往,足茧荒山转愁疾。
lǎo fū bù zhī qí suǒ wǎng , zú jiǎn huāng shān zhuǎn chóu jí 。