一从天宝王维死,于今始遇修夫子。能向鲛绡四幅中,
yī cóng tiān bǎo wáng wéi sǐ , yú jīn shǐ yù xiū fū zǐ 。 néng xiàng jiāo xiāo sì fú zhōng ,
堪怜彩笔似东风,一朵一枝随手发。燕支乍湿如含露,
kān lián cǎi bǐ shì dōng fēng , yī duǒ yī zhī suí shǒu fā 。 yàn zhī zhà shī rú hán lù ,
工夫妙丽实奇绝,似对韶光好时节。偏宜留著待深冬,
gōng fu miào lì shí qí jué , shì duì sháo guāng hǎo shí jié 。 piān yí liú zhù dài shēn dōng ,