路至墙垣问樵者,顾予云是太真宫。太真血染马蹄尽,
lù zhì qiáng yuán wèn qiáo zhě , gù yǔ yún shì tài zhēn gōng 。 tài zhēn xuè rǎn mǎ tí jǐn ,
世人莫重霓裳曲,曾致干戈是此中。
shì rén mò zhòng ní cháng qū , céng zhì gān gē shì cǐ zhōng 。
金甲银旌尽已回,苍茫罗袖隔风埃。浓香犹自随鸾辂,
jīn jiǎ yín jīng jǐn yǐ huí , cāng máng luó xiù gé fēng āi 。 nóng xiāng yóu zì suí luán lù ,
唯留坡畔弯环月,时送残辉入夜台。
wéi liú pō pàn wān huán yuè , shí sòng cán huī rù yè tái 。