万叠峰峦入太清,麻姑从此会方平。
wàn dié fēng luán rù tài qīng , má gū cóng cǐ huì fāng píng 。
一从燕罢归何处,宝殿瑶台空月明。
yī cóng yàn bà guī hé chù , bǎo diàn yáo tái kōng yuè míng 。
(见宋赵与虤《娱书堂诗话》卷下)(〖1〗《娱书堂诗话》:「先作『自从』,后于同辈举似,同辈云:『诗固清矣,自字未稳,当作一字。
( jiàn sòng zhào yǔ yán 《 yú shū táng shī huà 》 juǎn xià )(〖1〗《 yú shū táng shī huà 》:「 xiān zuò 『 zì cóng 』, hòu yú tóng bèi jǔ shì , tóng bèi yún :『 shī gù qīng yǐ , zì zì wèi wěn , dàng zuò yī zì 。
暨再入山,已为人改作『一从』矣。
jì zài rù shān , yǐ wéi rén gǎi zuò 『 yī cóng 』 yǐ 。
亦可谓一字师。
yì kě wèi yī zì shī 。