何人移得在禅家,瑟瑟枝条簇簇霞。争那寂寥埋草暗,
hé rén yí dé zài chán jiā , sè sè zhī tiáo cù cù xiá 。 zhēng nà jì liáo mái cǎo àn ,
看取老僧齐物意,一般抛掷等凡花。
kàn qǔ lǎo sēng qí wù yì , yì bān pāo zhì děng fán huā 。
忍委芳心此地开,似霞颜色苦低回。风惊少女偷香去,
rěn wěi fāng xīn cǐ dì kāi , shì xiá yán sè kǔ dī huí 。 fēng jīng shào nǚ tōu xiāng qù ,
三清上客知惆怅,劝我春醪一两杯。
sān qīng shàng kè zhī chóu chàng , quàn wǒ chūn láo yī liǎng bēi 。
露香如醉态如慵,斜压危阑草色中。试问更谁过野寺,
lù xiāng rú zuì tài rú yōng , xié yā wēi lán cǎo sè zhōng 。 shì wèn gèng shuí guò yě sì ,
一日几回来又去,不能容易舍深红。
yī rì jǐ huí lái yòu qù , bù néng róng yì shě shēn hóng 。