独弦琴子为君弹,松栢长青不怕(《宋高僧传》作「怯」)寒。
dú xián qín zi wèi jūn dàn , sōng bǎi cháng qīng bù pà (《 sòng gāo sēng chuán 》 zuò 「 qiè 」) hán 。
金鑛相和性自别,任向君前试取看。
jīn kuàng xiāng hé xìng zì bié , rèn xiàng jūn qián shì qǔ kàn 。
(见《祖堂集》卷十五、《宋高僧传》卷二一)。
( jiàn 《 zǔ táng jí 》 juǎn shí wǔ 、《 sòng gāo sēng chuán 》 juǎn èr yī )。