古刀寒锋青槭槭,少年交结平陵客。求之时代不可知,
gǔ dāo hán fēng qīng qī qī , shào nián jiāo jié píng líng kè 。 qiú zhī shí dài bù kě zhī ,
古物有灵知所适,貂裘拂之横广席。阴森白日掩云虹,
gǔ wù yǒu líng zhī suǒ shì , diāo qiú fú zhī héng guǎng xí 。 yīn sēn bái rì yǎn yún hóng ,
厌见今时绕指柔,片锋折刃犹堪佩。高山成谷苍海填,
yàn jiàn jīn shí rào zhǐ róu , piàn fēng zhé rèn yóu kān pèi 。 gāo shān chéng gǔ cāng hǎi tián ,
夜光投人人不畏,知君独识精灵器。酬恩结思心自知,
yè guāng tóu rén rén bù wèi , zhī jūn dú shí jīng líng qì 。 chóu ēn jié sī xīn zì zhī ,
月肃风凄古堂净,精芒切切如有声。何不跨蓬莱,
yuè sù fēng qī gǔ táng jìng , jīng máng qiē qiē rú yǒu shēng 。 hé bù kuà péng lái ,