沈宋裁辞矜变律,王杨落笔得良朋。
shěn sòng cái cí jīn biàn lǜ , wáng yáng luò bǐ dé liáng péng 。
当时自谓宗师妙,今日惟观对属能。
dāng shí zì wèi zōng shī miào , jīn rì wéi guān duì shǔ néng 。
李杜操持事略齐,三才万象共端倪。
lǐ dù cāo chí shì lüè qí , sān cái wàn xiàng gòng duān ní 。
集仙殿与金銮殿,可是苍蝇惑曙鸡。
jí xiān diàn yǔ jīn luán diàn , kě shì cāng yíng huò shǔ jī 。
生儿古有孙征虏,嫁女今无王右军。
shēng ér gǔ yǒu sūn zhēng lǔ , jià nǚ jīn wú wáng yòu jūn 。
借问琴书终一世,何如旗盖仰三分。
jiè wèn qín shū zhōng yī shì , hé rú qí gài yǎng sān fēn 。
代北偏师衔使节,关中裨将建行台。
dài běi piān shī xián shǐ jié , guān zhōng pí jiàng jiàn háng tái 。
不妨常日饶轻薄,且喜临戎用草莱。
bù fáng cháng rì ráo qīng bó , qiě xǐ lín róng yòng cǎo lái 。
郭令素心非黩武,韩公本意在和戎。
guō lìng sù xīn fēi dú wǔ , hán gōng běn yì zài hé róng 。
两都耆旧偏垂泪,临老中原见朔风。
liǎng dōu qí jiù piān chuí lèi , lín lǎo zhōng yuán jiàn shuò fēng 。