玉京人去秋萧索,画簷鹊起梧桐落。欹枕悄无言,
yù jīng rén qù qiū xiāo suǒ , huà yán què qǐ wú tóng luò 。 yī zhěn qiāo wú yán ,
清风明月夜深时,箕帚卢郎恨已迟。
qīng fēng míng yuè yè shēn shí , jī zhǒu lú láng hèn yǐ chí 。
他日孟家坡上约,再来相见是佳期。
tā rì mèng jiā pō shàng yuē , zài lái xiāng jiàn shì jiā qī 。