明妃去时载橐驼,金环珠络红锦靴。
míng fēi qù shí zài tuó tuó , jīn huán zhū luò hóng jǐn xuē 。
燕支山北万蹄马,半夜剑槊锵横磨。
yàn zhī shān běi wàn tí mǎ , bàn yè jiàn shuò qiāng héng mó 。
老胡须鼻极殊状,黄羊乳酪毡裘帐。
lǎo hú xū bí jí shū zhuàng , huáng yáng rǔ lào zhān qiú zhàng 。
此生赋分逐飞走,一回坐起一惆怅。
cǐ shēng fù fēn zhú fēi zǒu , yī huí zuò qǐ yī chóu chàng 。
当初自恃颜如花,不嫁比邻来天家。
dāng chū zì shì yán rú huā , bù jià bǐ lín lái tiān jiā 。
掖庭咫尺隔万里,十年不复逢宫车。
yē tíng zhǐ chǐ gé wàn lǐ , shí nián bù fù féng gōng chē 。
画工不信能相误,一朝流落天涯去。
huà gōng bù xìn néng xiāng wù , yī zhāo liú luò tiān yá qù 。
汉使年年去复来,长安不见低烟雾。
hàn shǐ nián nián qù fù lái , cháng ān bú jiàn dī yān wù 。
寒沙击面雁飞秋,手抱琵琶泪暗流。
hán shā jī miàn yàn fēi qiū , shǒu bào pí pá lèi àn liú 。
上弦冷冷写妾苦,下弦切切写汉羞。
shàng xián lěng lěng xiě qiè kǔ , xià xián qiē qiē xiě hàn xiū 。
妾身生死何须道,汉人嫁我结和好。
qiè shēn shēng sǐ hé xū dào , hàn rén jià wǒ jié hé hǎo 。
曲终谁是知音人,断魂去作坟头草。
qū zhōng shuí shì zhī yīn rén , duàn hún qù zuò fén tóu cǎo 。