长长丝绳紫复碧,袅袅横枝高百尺。少年儿女重秋千,
cháng cháng sī shéng zǐ fù bì , niǎo niǎo héng zhī gāo bǎi chǐ 。 shào nián ér nǚ zhòng qiū qiān ,
下来立定重系衣,复畏斜风高不得。傍人送上那足贵,
xià lái lì dìng zhòng xì yī , fù wèi xié fēng gāo bù dé 。 bàng rén sòng shàng nà zú guì ,
眼前争胜难为休,足踏平地看始愁。
yǎn qián zhēng shèng nán wéi xiū , zú tà píng dì kàn shǐ chóu 。