有来遗我异色菊,一丛深浅分白黄。变窑烧成古罍洗,怪石错出真琳琅。
yǒu lái yí wǒ yì sè jú , yī cóng shēn qiǎn fēn bái huáng 。 biàn yáo shāo chéng gǔ léi xǐ , guài shí cuò chū zhēn lín láng 。
我疑造物有间气,纷纷丑好都难量。不然司花出新巧,分枝接叶为作半面妆。
wǒ yí zào wù yǒu jiān qì , fēn fēn chǒu hǎo dōu nán liàng 。 bù rán sī huā chū xīn qiǎo , fēn zhī jiē yè wèi zuò bàn miàn zhuāng 。
书生生活澹无味,笑指枯砚收禾桑。偶逢好事慰寂寞,日与相对挥清觞。
shū shēng shēng huó dàn wú wèi , xiào zhǐ kū yàn shōu hé sāng 。 ǒu féng hǎo shì wèi jì mò , rì yǔ xiāng duì huī qīng shāng 。
自怜今世少有赵昌徐熙水墨笔,谁写诸相争毫芒。
zì lián jīn shì shǎo yǒu zhào chāng xú xī shuǐ mò bǐ , shuí xiě zhū xiāng zhēng háo máng 。
惟有诗人具真画,翛然心地超羲皇。
wéi yǒu shī rén jù zhēn huà , xiāo rán xīn dì chāo xī huáng 。