乱荒荒婆婆前去。
luàn huāng huāng pó po qián qù 。
急煎煎留他不住,冷清清独立在此,懒怯怯暗自垂双泪。
jí jiān jiān liú tā bú zhù , lěng qīng qīng dú lì zài cǐ , lǎn qiè qiè àn zì chuí shuāng lèi 。
婆婆开门!我叫你,何曾应半句儿?又不是梨花带雨把门深闭,教我举目无亲倚靠谁?思之。
pó po kāi mén ! wǒ jiào nǐ , hé zēng yīng bàn jù ér ? yòu bú shì lí huā dài yǔ bǎ mén shēn bì , jiào wǒ jǔ mù wú qīn yǐ kào shuí ? sī zhī 。
思之泪暗垂。
sī zhī lèi àn chuí 。
难挨,虚飘飘命怎期?。
nán āi , xū piāo piāo mìng zěn qī ?。