周宣大猎兮岐之阳,刻石表功兮炜煌煌。
zhōu xuān dà liè xī qí zhī yáng , kè shí biǎo gōng xī wěi huáng huáng 。
石如鼓形数止十,风雨缺讹苔藓涩。今人濡纸脱其文,
shí rú gǔ xíng shù zhǐ shí , fēng yǔ quē é tái xiǎn sè 。 jīn rén rú zhǐ tuō qí wén ,
喘逶迤,相纠错,乃是宣王之臣史籀作。
chuǎn wēi yí , xiāng jiū cuò , nǎi shì xuān wáng zhī chén shǐ zhòu zuò 。
一书遗此天地间,精意长存世冥寞。秦家祖龙还刻石,
yī shū yí cǐ tiān dì jiān , jīng yì cháng cún shì míng mò 。 qín jiā zǔ lóng hái kè shí ,