后人评价其诗“务去陈言,虽大堤之谣,出塞之曲,时或驰骋乎江文通、刘越石之间
hòu rén píng jià qí shī “ wù qù chén yán , suī dà dī zhī yáo , chū sài zhī qū , shí huò chí chěng hū jiāng wén tōng 、 liú yuè shí zhī jiān
而燕人凌云不羁之气,慷慨赴节之音,一转而为清新秀伟之作,齐鲁老生不能及也”
ér yàn rén líng yún bù jī zhī qì , kāng kǎi fù jié zhī yīn , yī zhuǎn ér wèi qīng xīn xiù wěi zhī zuò , qí lǔ lǎo shēng bù néng jí yě ”
“清新飘逸,间出奇古,若卢仝、李贺之流”,“精深幽丽,而长于讽谕,用成一家之言”云云
“ qīng xīn piāo yì , jiān chū qí gǔ , ruò lú tóng 、 lǐ hè zhī liú ”,“ jīng shēn yōu lì , ér cháng yú fěng yù , yòng chéng yī jiā zhī yán ” yún yún
褧亦是著名的史学家,与修《宋史》等书
jiǒng yì shì zhù míng de shǐ xué jiā , yǔ xiū 《 sòng shǐ 》 děng shū