平生和气满襟春,往事飞凫自在身。
píng shēng hé qì mǎn jīn chūn , wǎng shì fēi fú zì zài shēn 。
风伯已驱天上雾,凤书仍起汉滨人。
fēng bó yǐ qū tiān shàng wù , fèng shū réng qǐ hàn bīn rén 。
一鞭草色吟青嶂,几刻花阴梦紫宸。
yī biān cǎo sè yín qīng zhàng , jǐ kè huā yīn mèng zǐ chén 。
从此唐衢哀世泪,为公无复更沾巾。
cóng cǐ táng qú āi shì lèi , wèi gōng wú fù gèng zhān jīn 。