闻有胡僧在太白,兰若去天三百尺。一持楞伽入中峰,
wén yǒu hú sēng zài tài bái , lán rě qù tiān sān bǎi chǐ 。 yī chí léng qié rù zhōng fēng ,
草衣不针复不线,两耳垂肩眉覆面。此僧年几那得知,
cǎo yī bù zhēn fù bù xiàn , liǎng ěr chuí jiān méi fù miàn 。 cǐ sēng nián jǐ nà dé zhī ,
商山老人已曾识,愿一见之何由得。山中有僧人不知,
shāng shān lǎo rén yǐ céng shí , yuàn yī jiàn zhī hé yóu de 。 shān zhōng yǒu sēng rén bù zhī ,