渔舟逐水爱山春,两岸桃花夹去津。坐看红树不知远,
yú zhōu zhú shuǐ ài shān chūn , liǎng àn táo huā jiā qù jīn 。 zuò kàn hóng shù bù zhī yuǎn ,
遥看一处攒云树,近入千家散花竹。樵客初传汉姓名,
yáo kàn yī chù zǎn yún shù , jìn rù qiān jiā sàn huā zhú 。 qiáo kè chū chuán hàn xìng míng ,
月明松下房栊静,日出云中鸡犬喧。惊闻俗客争来集,
yuè míng sōng xià fáng lóng jìng , rì chū yún zhōng jī quǎn xuān 。 jīng wén sú kè zhēng lái jí ,
初因避地去人间,及至成仙遂不还。峡里谁知有人事,
chū yīn bì dì qù rén jiān , jí zhì chéng xiān suì bù hái 。 xiá lǐ shuí zhī yǒu rén shì ,
出洞无论隔山水,辞家终拟长游衍。自谓经过旧不迷,
chū dòng wú lùn gé shān shuǐ , cí jiā zhōng nǐ zhǎng yóu yǎn 。 zì wèi jīng guò jiù bù mí ,
春来遍是桃花水,不辨仙源何处寻。
chūn lái biàn shì táo huā shuǐ , bù biàn xiān yuán hé chù xún 。