天坛高百尺,只在翠微间。
tiān tán gāo bǎi chǐ , zhǐ zài cuì wēi jiān 。
碧藓遗踪古,青松白日闲。
bì xiǎn yí zōng gǔ , qīng sōng bái rì xián 。
丹成人已化,云去鹤应还。
dān chéng rén yǐ huà , yún qù hè yīng hái 。
时有吹箫客,月明来故山。
shí yǒu chuī xiāo kè , yuè míng lái gù shān 。
)(〖1〗《洞霄图志》卷四《古迹门·升天坛》条:「旧志云:在大涤山中峰之上,又名法象坛。
)(〖1〗《 dòng xiāo tú zhì 》 juǎn sì 《 gǔ jì mén · shēng tiān tán 》 tiáo :「 jiù zhì yún : zài dà dí shān zhōng fēng zhī shàng , yòu míng fǎ xiàng tán 。
上应天而圆,下应地而方,中应《易》卦而八角。
shàng yīng tiān ér yuán , xià yīng dì ér fāng , zhōng yīng 《 yì 》 guà ér bā jiǎo 。
许远游真君精研洞典,登其上而仙去,时天降白鹿下迎,故中峰名白鹿山。
xǔ yuǎn yóu zhēn jūn jīng yán dòng diǎn , dēng qí shàng ér xiān qù , shí tiān jiàng bái lù xià yíng , gù zhōng fēng míng bái lù shān 。
今山顶界松内数丈之地,草木弗植,是其遗址也。
jīn shān dǐng jiè sōng nèi shù zhàng zhī dì , cǎo mù fú zhí , shì qí yí zhǐ yě 。