泉者水之原,其初果何适。
quán zhě shuǐ zhī yuán , qí chū guǒ hé shì 。
泓澄末沄沄,取辟人畜德。
hóng chéng mò yún yún , qǔ pì rén chù dé 。
畜德唯其深,行道亦在兹。
chù dé wéi qí shēn , háng dào yì zài zī 。
以彼周流意,于焉文命之。
yǐ bǐ zhōu liú yì , yú yān wén mìng zhī 。
噫古所谓文,即礼乐法制。
yī gǔ suǒ wèi wén , jí lǐ yuè fǎ zhì 。
从世将奈何,而非此之谓。
cóng shì jiāng nài hé , ér fēi cǐ zhī wèi 。
华身习口语,逢时贵词章。
huá shēn xí kǒu yǔ , féng shí guì cí zhāng 。
油油青山云,不到白玉堂。
yóu yóu qīng shān yún , bú dào bái yù táng 。
文者理而已,循理属君子。
wén zhě lǐ ér yǐ , xún lǐ shǔ jūn zǐ 。
谓予言不信,法看逝川水。
wèi yǔ yán bù xìn , fǎ kàn shì chuān shuǐ 。