洛阳城东桃李花,飞来飞去落谁家。洛阳女儿惜颜色,
luò yáng chéng dōng táo lǐ huā , fēi lái fēi qù luò shuí jiā 。 luò yáng nǚ ér xī yán sè ,
已见松柏摧为薪,更闻桑田变成海。古人无复洛城东,
yǐ jiàn sōng bǎi cuī wèi xīn , gèng wén sāng tián biàn chéng hǎi 。 gǔ rén wú fù luò chéng dōng ,
寄言全盛红颜子,须怜半死白头翁。此翁白头真可怜,
jì yán quán shèng hóng yán zi , xū lián bàn sǐ bái tóu wēng 。 cǐ wēng bái tóu zhēn kě lián ,
光禄池台文锦绣,将军楼阁画神仙。一朝卧病无人识,
guāng lù chí tái wén jǐn xiù , jiāng jūn lóu gé huà shén xiān 。 yī zhāo wò bìng wú rén shí ,
但看旧来歌舞地,惟有黄昏鸟雀悲。
dàn kàn jiù lái gē wǔ dì , wéi yǒu huáng hūn niǎo què bēi 。