天下几人画古松,毕宏已老韦偃少。
tiān xià jǐ rén huà gǔ sōng , bì hóng yǐ lǎo wéi yǎn shǎo 。
绝笔长风起纤末,满堂动色嗟神妙。
jué bǐ zhǎng fēng qǐ xiān mò , mǎn táng dòng sè jiē shén miào 。
两株惨裂苔藓皮,屈铁交错回高枝。
liǎng zhū cǎn liè tái xiǎn pí , qū tiě jiāo cuò huí gāo zhī 。
白摧朽骨龙虎死,黑入太阴雷雨垂,松根胡僧憩寂寞,庞眉皓首无住著。
bái cuī xiǔ gǔ lóng hǔ sǐ , hēi rù tài yīn léi yǔ chuí , sōng gēn hú sēng qì jì mò , páng méi hào shǒu wú zhù zhù 。
偏袒右肩露双脚,叶里松子僧前落。
piān tǎn yòu jiān lù shuāng jiǎo , yè lǐ sōng zi sēng qián luò 。
韦侯韦侯数相见,我有一匹好东绢,重之不减锦绣段。
wéi hóu wéi hóu shù xiāng jiàn , wǒ yǒu yì pǐ hǎo dōng juàn , zhòng zhī bù jiǎn jǐn xiù duàn 。
已令拂拭光凌乱,请公放笔为直干。
yǐ lìng fú shì guāng líng luàn , qǐng gōng fàng bǐ wèi zhí gàn 。