严遂成工诗,曾携诗稿请教厉鹗,未见嘉许,此后更为发愤,终于有成
yán suì chéng gōng shī , céng xié shī gǎo qǐng jiào lì è , wèi jiàn jiā xǔ , cǐ hòu gèng wéi fā fèn , zhōng yú yǒu chéng
遂成天才骏发,为诗兼雄奇绮丽之长,工于咏物,读史诗尤隽
suì chéng tiān cái jùn fā , wèi shī jiān xióng qí qǐ lì zhī zhǎng , gōng yú yǒng wù , dú shǐ shī yóu juàn
尝自负为咏古第一
cháng zì fù wèi yǒng gǔ dì yī
论者谓朱彝尊、查慎行后能自成一家
lùn zhě wèi zhū yí zūn 、 chá shèn xíng hòu néng zì chéng yī jiā
著有《海珊诗钞》十一卷,补遗二卷,《明史杂咏》四卷及《诗经序传辑疑》二卷,均《清史列传》并行于世
zhù yǒu 《 hǎi shān shī chāo 》 shí yī juàn , bǔ yí èr juǎn ,《 míng shǐ zá yǒng 》 sì juǎn jí 《 shī jīng xù chuán jí yí 》 èr juǎn , jūn 《 qīng shǐ liè zhuàn 》 bìng xíng yú shì
其《明史杂咏》4卷,时人视为“诗史”
qí 《 míng shǐ zá yǒng 》4 juǎn , shí rén shì wèi “ shī shǐ ”
与厉鹗、钱载、王又曾、袁牧、吴锡麟并列,称为“浙西六家”
yǔ lì è 、 qián zài 、 wáng yòu céng 、 yuán mù 、 wú xī lín bìng liè , chēng wéi “ zhè xī liù jiā ”