长安四月花正飞,见残红万片皆愁泪。
cháng ān sì yuè huā zhèng fēi , jiàn cán hóng wàn piàn jiē chóu lèi 。
何苦被利禄成抛弃,如今把孤身旅泊天涯。
hé kǔ bèi lì lù chéng pāo qì , rú jīn bǎ gū shēn lǚ pō tiān yá 。
意悬悬止不住思维,音书曾有回,只怕他望帝都欲赴愁迢递。
yì xuán xuán zhǐ bú zhù sī wéi , yīn shū céng yǒu huí , zhǐ pà tā wàng dì dū yù fù chóu tiáo dì 。
望目断故园,知他知也未?。
wàng mù duàn gù yuán , zhī tā zhī yě wèi ?。