岳鄂诸孙复墓田,清明寒食起新烟。
yuè è zhū sūn fù mù tián , qīng míng hán shí qǐ xīn yān 。
道傍为我除苍桧,山下如今哭杜鹃。
dào bàng wèi wǒ chú cāng guì , shān xià rú jīn kū dù juān 。
高庙神灵应悔此,中原父老尚凄然。
gāo miào shén líng yīng huǐ cǐ , zhōng yuán fù lǎo shàng qī rán 。
西湖靡靡行人去,却望栖霞转可怜。
xī hú mí mí xíng rén qù , què wàng qī xiá zhuǎn kě lián 。