玉带云袍重顶露
yù dài yún páo zhòng dǐng lù
一生笑傲知何故
yī shēng xiào ào zhī hé gù
万里归来方旦暮
wàn lǐ guī lái fāng dàn mù
大千捏在豪端聚
dà qiān niē zài háo duān jù
不解犁田分亩步
bù jiě lí tián fēn mǔ bù
却能对客鸣花鼓
què néng duì kè míng huā gǔ
忽共老安相耳语
hū gòng lǎo ān xiāng ěr yǔ
莫来拦我球门路
mò lái lán wǒ qiú mén lù