魏家美人闻姓元,新声巧妙今古传。昔日流音遍华夏,可怜埋骨委山樊。
wèi jiā měi rén wén xìng yuán , xīn shēng qiǎo miào jīn gǔ chuán 。 xī rì liú yīn biàn huá xià , kě lián mái gǔ wěi shān fán 。
城阙摧残犹可惜,荒郊处处生荆棘。寒飙动地胡马嘶,若个征夫不沾臆。
chéng què cuī cán yóu kě xī , huāng jiāo chù chù shēng jīng jí 。 hán biāo dòng dì hú mǎ sī , ruò gè zhēng fū bù zhān yì 。
人生荣耀当及时,白发须臾乱如丝。君不见魏都行乐处,只今空有野风吹。
rén shēng róng yào dāng jí shí , bái fà xū yú luàn rú sī 。 jūn bú jiàn wèi dōu xíng lè chù , zhǐ jīn kōng yǒu yě fēng chuī 。