山股遥飞泉,泓澄傍岩石。
shān gǔ yáo fēi quán , hóng chéng bàng yán shí 。
乱垂寒玉条,碎洒珍珠滴。
luàn chuí hán yù tiáo , suì sǎ zhēn zhū dī 。
澄波涵万象,明镜泻天色。
chéng bō hán wàn xiàng , míng jìng xiè tiān sè 。
有时乘月来,赏迹还自适。
yǒu shí chéng yuè lái , shǎng jì hái zì shì 。
(《古今图书集成·职方典》卷五七四《庆阳府部》)。
(《 gǔ jīn tú shū jí chéng · zhí fāng diǎn 》 juǎn wǔ qī sì 《 qìng yáng fǔ bù 》)。