少小诵《诗》、《书》,开卷动龃龉。古文与今言,旷若设疆圉。
shào xiǎo sòng 《 shī 》、《 shū 》, kāi juàn dòng jǔ yǔ 。 gǔ wén yǔ jīn yán , kuàng ruò shè jiāng yǔ 。
竟如置重译,象胥通蛮语。父师递流转,惯习忘其故。
jìng rú zhì chóng yì , xiàng xū tōng mán yǔ 。 fù shī dì liú zhuǎn , guàn xí wàng qí gù 。
我生千载后,语音杂伧楚。今日六经在,笔削出邹鲁。
wǒ shēng qiān zài hòu , yǔ yīn zá cāng chǔ 。 jīn rì liù jīng zài , bǐ xuē chū zōu lǔ 。
欲读古人书,须识古语古。唐宋诸大儒,粉粉作笺注。
yù dú gǔ rén shū , xū shí gǔ yǔ gǔ 。 táng sòng zhū dà rú , fěn fěn zuò jiān zhù 。
每将后人心,探索到三五。性天古所无,器物目未睹。
měi jiāng hòu rén xīn , tàn suǒ dào sān wǔ 。 xìng tiān gǔ suǒ wú , qì wù mù wèi dǔ 。
妄言足欺人,数典既忘祖。燕相说郢书,越人戴章甫。
wàng yán zú qī rén , shù diǎn jì wàng zǔ 。 yàn xiāng shuō yǐng shū , yuè rén dài zhāng fǔ 。
多歧道益亡,举烛乃笔误。
duō qí dào yì wáng , jǔ zhú nǎi bǐ wù 。