达人无不可,忘己爱苍生。岂复少十室,弦歌在两楹。
dá rén wú bù kě , wàng jǐ ài cāng shēng 。 qǐ fù shǎo shí shì , xián gē zài liǎng yíng 。
浮人日已归,但坐事农耕。桑榆郁相望,邑里多鸡鸣。
fú rén rì yǐ guī , dàn zuò shì nóng gēng 。 sāng yú yù xiāng wàng , yì lǐ duō jī míng 。
秋山一何净,苍翠临寒城。视事兼偃卧,对书不簪缨。
qiū shān yī hé jìng , cāng cuì lín hán chéng 。 shì shì jiān yǎn wò , duì shū bù zān yīng 。
萧条人吏疏,鸟雀下空庭。鄙夫心所尚,晚节异平生。
xiāo tiáo rén lì shū , niǎo què xià kōng tíng 。 bǐ fū xīn suǒ shàng , wǎn jié yì píng shēng 。
将从海岳居,守静解天刑。或可累安邑,茅茨君试营。
jiāng cóng hǎi yuè jū , shǒu jìng jiě tiān xíng 。 huò kě lèi ān yì , máo cí jūn shì yíng 。