黄须康兄酒泉客,平生出入王侯宅。今朝醉卧又明朝,
huáng xū kāng xiōng jiǔ quán kè , píng shēng chū rù wáng hóu zhái 。 jīn zhāo zuì wò yòu míng cháo ,
声名恒压鲍参军,班位不过扬执戟。迩来七十遂无机,
shēng míng héng yā bào cān jūn , bān wèi bù guò yáng zhí jǐ 。 ěr lái qī shí suì wú jī ,
自言万物有移改,始信桑田变成海。同时献赋人皆尽,
zì yán wàn wù yǒu yí gǎi , shǐ xìn sāng tián biàn chéng hǎi 。 tóng shí xiàn fù rén jiē jǐn ,
汉家尚壮今则老,发短心长知奈何。华堂举杯白日晚,
hàn jiā shàng zhuàng jīn zé lǎo , fà duǎn xīn cháng zhī nài hé 。 huá táng jǔ bēi bái rì wǎn ,
借问朦胧花树下,谁家畚插筑高台。
jiè wèn méng lóng huā shù xià , shuí jiā běn chā zhù gāo tái 。