子仪不起浑瑊亡,西幸谁人从武皇。四海为家虽未远,
zi yí bù qǐ hún jiān wáng , xī xìng shuí rén cóng wǔ huáng 。 sì hǎi wéi jiā suī wèi yuǎn ,
应感两朝巡狩迹,绿槐端正驿荒凉。
yīng gǎn liǎng cháo xún shòu jì , lǜ huái duān zhèng yì huāng liáng 。
爪牙柱石两俱销,一点渝尘九土摇。敢恨甲兵为弃物,
zhǎo yá zhù shí liǎng jù xiāo , yì diǎn yú chén jiǔ tǔ yáo 。 gǎn hèn jiǎ bīng wèi qì wù ,
跪望嵕山重启告,可能余烈不胜妖。
guì wàng zōng shān chóng qǐ gào , kě néng yú liè bù shèng yāo 。
邪气奔屯瑞气移,清平过尽到艰危。纵饶犬彘迷常理,
xié qì bēn tún ruì qì yí , qīng píng guò jǐn dào jiān wēi 。 zòng ráo quǎn zhì mí cháng lǐ ,
可怜一曲还京乐,重对红蕉教蜀儿。
kě lián yī qū hái jīng lè , zhòng duì hóng jiāo jiào shǔ ér 。
白丁攘臂犯长安,翠辇苍黄路屈盘。丹凤有情尘外远,
bái dīng rǎng bì fàn cháng ān , cuì niǎn cāng huáng lù qū pán 。 dān fèng yǒu qíng chén wài yuǎn ,
不将不侯何计是,钓鱼船上泪阑干。
bù jiāng bù hóu hé jì shì , diào yú chuán shàng lèi lán gān 。