甫也诸侯老宾客,罢酒酣歌拓金戟。骑马忽忆少年时,
fǔ yě zhū hóu lǎo bīn kè , bà jiǔ hān gē tuò jīn jǐ 。 qí mǎ hū yì shào nián shí ,
粉堞电转紫游缰,东得平冈出天壁。江村野堂争入眼,
fěn dié diàn zhuǎn zǐ yóu jiāng , dōng dé píng gāng chū tiān bì 。 jiāng cūn yě táng zhēng rù yǎn ,
安知决臆追风足,朱汗骖驔犹喷玉。不虞一蹶终损伤,
ān zhī jué yì zhuī fēng zú , zhū hàn cān diàn yóu pēn yù 。 bù yú yī jué zhōng sǔn shāng ,
明知来问腆我颜,杖藜强起依僮仆。语尽还成开口笑,
míng zhī lái wèn tiǎn wǒ yán , zhàng lí qiáng qǐ yī tóng pú 。 yǔ jǐn hái chéng kāi kǒu xiào ,
共指西日不相贷,喧呼且复杯中渌。何必走马来为问,
gòng zhǐ xī rì bù xiāng dài , xuān hū qiě fù bēi zhōng lù 。 hé bì zǒu mǎ lái wèi wèn ,