六月六夜雨声急,有女不眠悲思集。侧耳东方人睡酣,倚床低首罗巾湿。
liù yuè liù yè yǔ shēng jí , yǒu nǚ bù mián bēi sī jí 。 cè ěr dōng fāng rén shuì hān , yǐ chuáng dī shǒu luó jīn shī 。
有恨无可伸,有语向谁陈?坐对中宵雨,长嗟薄命身。
yǒu hèn wú kě shēn , yǒu yǔ xiàng shuí chén ? zuò duì zhōng xiāo yǔ , zhǎng jiē bó mìng shēn 。
我本广西城里女,此处爷娘非我亲。暗想八九年前事,寸心耿耿独伤神。
wǒ běn guǎng xī chéng lǐ nǚ , cǐ chù yé niáng fēi wǒ qīn 。 àn xiǎng bā jiǔ nián qián shì , cùn xīn gěng gěng dú shāng shén 。
忆我六七岁,父母双抛弃。寄养向贫亲,贫亲无好意。
yì wǒ liù qī suì , fù mǔ shuāng pāo qì 。 jì yǎng xiàng pín qīn , pín qīn wú hǎo yì 。
浔梧将军门下客,一时假虎烈威势。与得金钱知几何,甘心鬻我作人婢。
xún wú jiāng jūn mén xià kè , yī shí jiǎ hǔ liè wēi shì 。 yǔ dé jīn qián zhī jǐ hé , gān xīn yù wǒ zuò rén bì 。
尔时幼小只从他,薄命飘零可若何。当年携到扬州地,山程水程万里多。
ěr shí yòu xiǎo zhǐ cóng tā , bó mìng piāo líng kě ruò hé 。 dāng nián xié dào yáng zhōu dì , shān chéng shuǐ chéng wàn lǐ duō 。
扬州一入主翁宅,年复一年谁爱惜。朝捧茶饭暮捧汤,寒缺衣裳饥缺食。
yáng zhōu yī rù zhǔ wēng zhái , nián fù yī nián shuí ài xī 。 cháo pěng chá fàn mù pěng tāng , hán quē yī shang jī quē shí 。
主翁有时稍见怜,主母鞭棰那禁得。忽然年来情意改,当作亲生女儿待。
zhǔ wēng yǒu shí shāo jiàn lián , zhǔ mǔ biān chuí nà jìn dé 。 hū rán nián lái qíng yì gǎi , dàng zuò qīn shēng nǚ ér dài 。
许我呼爷与呼娘,梳头裹足勤劳倍。不知奸计险于坑,漫道厚恩深似海。
xǔ wǒ hū yé yǔ hū niáng , shū tóu guǒ zú qín láo bèi 。 bù zhī jiān jì xiǎn yú kēng , màn dào hòu ēn shēn shì hǎi 。
箫管琵琶学已终,牙牌双陆亦教通。才延李姐传歌曲,又向张姑习绣工。
xiāo guǎn pí pá xué yǐ zhōng , yá pái shuāng lù yì jiào tōng 。 cái yán lǐ jiě chuán gē qǔ , yòu xiàng zhāng gū xí xiù gōng 。
事事求全勤督责,朝谋夜议谁能测。春来春去时忽忽,道我长大好颜色。
shì shì qiú quán qín dū zé , cháo móu yè yì shuí néng cè 。 chūn lái chūn qù shí hū hū , dào wǒ zhǎng dà hǎo yán sè 。
嫁得富翁贵公子,终身享用无尽极。昨朝客到敞华堂,逼我堂前见客忙。
jià dé fù wēng guì gōng zi , zhōng shēn xiǎng yòng wú jìn jí 。 zuó cháo kè dào chǎng huá táng , bī wǒ táng qián jiàn kè máng 。
不识谁家轻薄子,周身上下细端相。但见爷娘喜满面,我正无颜归绣房。
bù shí shuí jiā qīng bó zi , zhōu shēn shàng xià xì duān xiāng 。 dàn jiàn yé niáng xǐ mǎn miàn , wǒ zhèng wú yán guī xiù fáng 。
惊猜不敢问,自知徒自恨。耳闻堂上言,赢得心中闷。
jīng cāi bù gǎn wèn , zì zhī tú zì hèn 。 ěr wén táng shàng yán , yíng dé xīn zhōng mèn 。
方知堂上宾,乃是浙中人。工科给事官名重,六十无儿娶妾新。
fāng zhī táng shàng bīn , nǎi shì zhè zhōng rén 。 gōng kē gěi shì guān míng zhòng , liù shí wú ér qǔ qiè xīn 。
岂是寻常行礼节,只闻次第讲金银。怪杀爷娘心惨绝,千金百金争未歇。
qǐ shì xún cháng xíng lǐ jié , zhǐ wén cì dì jiǎng jīn yín 。 guài shā yé niáng xīn cǎn jué , qiān jīn bǎi jīn zhēng wèi xiē 。
我生时日我不知,朦胧造作与人说。初五聘定初七嫁,却道行程图快捷。
wǒ shēng shí rì wǒ bù zhī , méng lóng zào zuò yǔ rén shuō 。 chū wǔ pìn dìng chū qī jià , què dào héng chéng tú kuài jié 。
可怜我貌空如花,可怜我命真如叶。今日人家呼作儿,来日人家呼作妾。
kě lián wǒ mào kōng rú huā , kě lián wǒ mìng zhēn rú yè 。 jīn rì rén jiā hū zuò ér , lái rì rén jiā hū zuò qiè 。
以此伤心怨复嗟,夜深掩涕肝肠裂。早知粉面换黄金,悔不当年堕江月。
yǐ cǐ shāng xīn yuàn fù jiē , yè shēn yǎn tì gān cháng liè 。 zǎo zhī fěn miàn huàn huáng jīn , huǐ bù dàng nián duò jiāng yuè 。
已矣哉,且莫哀。不见扬州旧风俗,亲生儿女嫁天涯。
yǐ yǐ zāi , qiě mò āi 。 bú jiàn yáng zhōu jiù fēng sú , qīn shēng ér nǚ jià tiān yá 。
天涯复海角,骨肉之间豺虎恶,我复何须泪零落。
tiān yá fù hǎi jiǎo , gǔ ròu zhī jiān chái hǔ è , wǒ fù hé xū lèi líng luò 。
泪零落,情未休。长江之水无西流,风俗不改古人愁。
lèi líng luò , qíng wèi xiū 。 cháng jiāng zhī shuǐ wú xī liú , fēng sú bù gǎi gǔ rén chóu 。
寄语红颜绿发闺中女,来生誓莫生扬州。
jì yǔ hóng yán lǜ fā guī zhōng nǚ , lái shēng shì mò shēng yáng zhōu 。