一从清气上为天,仙叟何年见干海。黄河几度浊复清,
yī cóng qīng qì shàng wèi tiān , xiān sǒu hé nián jiàn gàn hǎi 。 huáng hé jǐ dù zhuó fù qīng ,
风吹花片使我迷,时时问山惊踏雪。石梁丹灶意更奇,
fēng chuī huā piàn shǐ wǒ mí , shí shí wèn shān jīng tà xuě 。 shí liáng dān zào yì gèng qí ,
路是武陵路,人非秦代人。饭松得高侣,濯足偶清津。
lù shì wǔ líng lù , rén fēi qín dài rén 。 fàn sōng dé gāo lǚ , zhuó zú ǒu qīng jīn 。
数片昔贤磐石在,几回并坐戴纶巾。
shù piàn xī xián pán shí zài , jǐ huí bìng zuò dài guān jīn 。