书家孺子有奇名,天然大草令人惊。僧虔老时把笔法,
shū jiā rú zi yǒu qí míng , tiān rán dà cǎo lìng rén jīng 。 sēng qián lǎo shí bǎ bǐ fǎ ,
有时作点险且能,太行片石看欲崩。偶然长掣浓入燥,
yǒu shí zuò diǎn xiǎn qiě néng , tài xíng piàn shí kàn yù bēng 。 ǒu rán zhǎng chè nóng rù zào ,
桐花飞尽子规思,主人高歌兴不至。浊醪不饮嫌昏沈,
tóng huā fēi jǐn zi guī sī , zhǔ rén gāo gē xīng bù zhì 。 zhuó láo bù yǐn xián hūn shěn ,
王家小令草最狂,为予洒出惊腾势。
wáng jiā xiǎo lìng cǎo zuì kuáng , wèi yǔ sǎ chū jīng téng shì 。