九华太守行春罢,高绛红筵压花榭。四面繁英拂槛开,
jiǔ huá tài shǒu xíng chūn bà , gāo jiàng hóng yán yā huā xiè 。 sì miàn fán yīng fú kǎn kāi ,
弦索紧快管声脆,急曲碎拍声相连。主人怜才多倾兴,
xián suǒ jǐn kuài guǎn shēng cuì , jí qū suì pāi shēng xiāng lián 。 zhǔ rén lián cái duō qīng xīng ,
鼋潭鳞粉解不去,鸦岭蕊花浇不醒。肺枯似著炉鞲煽,
yuán tán lín fěn jiě bù qù , yā lǐng ruǐ huā jiāo bù xǐng 。 fèi kū shì zhù lú gōu shān ,
展开一卷读一首,四顾特地无涯垠。又开一轴读一帙,
zhǎn kāi yī juàn dú yī shǒu , sì gù tè dì wú yá yín 。 yòu kāi yī zhóu dú yī zhì ,
经疾史恙万片恨,墨炙笔针如有神。呵叱潘陆鄙琐屑,
jīng jí shǐ yàng wàn piàn hèn , mò zhì bǐ zhēn rú yǒu shén 。 hē chì pān lù bǐ suǒ xiè ,
吴兢纂出升平源,十事分明铺在纸。裔孙才业今如此,
wú jīng zuǎn chū shēng píng yuán , shí shì fēn míng pù zài zhǐ 。 yì sūn cái yè jīn rú cǐ ,
戏操狂翰涴蛮笺,傍人莫笑我率然。
xì cāo kuáng hàn wò mán jiān , bàng rén mò xiào wǒ shuài rán 。