万重青嶂蜀门口,一树红花山顶头。
wàn zhòng qīng zhàng shǔ mén kǒu , yī shù hóng huā shān dǐng tóu 。
春尽忆家归未得,低红如解替君愁。
chūn jǐn yì jiā guī wèi dé , dī hóng rú jiě tì jūn chóu 。
叶如裙色碧绡浅,花似芙蓉红粉轻。
yè rú qún sè bì xiāo qiǎn , huā shì fú róng hóng fěn qīng 。
若使此花兼解语,推囚御史定违程。
ruò shǐ cǐ huā jiān jiě yǔ , tuī qiú yù shǐ dìng wéi chéng 。