吴缣楚练何白皙,居士持来遗禅客。禅客能裁漉水囊,
wú jiān chǔ liàn hé bái xī , jū shì chí lái yí chán kè 。 chán kè néng cái lù shuǐ náng ,
夕望东峰思漱盥,昽昽斜月悬灯纱。徙倚花前漏初断,
xī wàng dōng fēng sī shù guàn , lóng lóng xié yuè xuán dēng shā 。 xǐ yǐ huā qián lòu chū duàn ,
因识仁人为宦情,还如漉水爱苍生。聊歌一曲与君别,
yīn shí rén rén wéi huàn qíng , hái rú lù shuǐ ài cāng shēng 。 liáo gē yī qū yǔ jūn bié ,