晚途流落不堪言,海上春泥手自翻。
wǎn tú liú luò bù kān yán , hǎi shàng chūn ní shǒu zì fān 。
汉使节空馀皓首,故侯瓜在有颓垣。
hàn shǐ jié kōng yú hào shǒu , gù hóu guā zài yǒu tuí yuán 。
平生多难非天意,此去残年尽主恩。
píng shēng duō nán fēi tiān yì , cǐ qù cán nián jǐn zhǔ ēn 。
误辱使君相抆拭,宁闻老鹤更乘轩。
wù rǔ shǐ jūn xiāng wěn shì , níng wén lǎo hè gèng chéng xuān 。